Sau Vụ Việc Đau Thương ở TT BTXH Hải Hà - Bài Học Tỉnh Thức Dành Cho Cha Mẹ Trước Khi Quá Muộn

Đầu năm 2026, dư luận cả nước bàng hoàng trước vụ việc một nam học viên 17 tuổi tử vong tại Trung tâm Bảo trợ xã hội Hải Hà (Quảng Ninh), chỉ sau hai ngày được gia đình gửi vào với hy vọng con sẽ “được uốn nắn, được dạy dỗ nên người”.

Vụ việc để lại một câu hỏi nhức nhối cho tất cả những người làm cha mẹ: Điều gì đã khiến chúng ta tin rằng: chỉ cần gửi con đi xa, giao con cho một nơi “nghiêm khắc”, là con sẽ trở nên tốt hơn?

………

Khi cha mẹ quá vội vàng gắn nhãn “con hư”

Trong hành trình nuôi dạy con, có những giai đoạn cha mẹ mệt mỏi, bất lực và hoang mang: Con bướng bỉnh - Con cá tính mạnh - Con nói dối, chống đối - Con nghiện game, lười học, không nghe lời. Trong những lúc đó, rất dễ để cha mẹ vội vàng kết luận:

“Con mình hư rồi.”
“Con mình bất trị rồi.”
“Phải có người khác dạy cho nó chừa.”

Và từ những kết luận đầy tuyệt vọng ấy, nhiều quyết định được đưa ra trong vội vã:

  • Gửi con vào trung tâm khép kín
  • Gửi con đi trại hè kỷ luật
  • Gửi con cho những nơi hứa hẹn “vào là thay đổi”

Nhưng ít khi cha mẹ kịp dừng lại để tự hỏi: Điều gì đang thực sự diễn ra bên trong con?

Một đứa trẻ “hư” – hay một đứa trẻ đang tổn thương?

Không có đứa trẻ nào sinh ra đã muốn trở thành người xấu.
Rất nhiều hành vi mà người lớn gọi là “hư”, thực chất chỉ là:

  • Sự bất an mà con không biết nói ra
  • Sự tổn thương mà con chưa từng được lắng nghe
  • Sự thiếu kết nối kéo dài giữa con và người lớn

Khi một đứa trẻ bị dán nhãn “bất trị”, điều con cảm nhận được không phải là động lực thay đổi, mà là: mình không được chấp nhận, mình không đủ tốt, mình là gánh nặng.

Và khi bị đưa vào những môi trường mang danh “giáo dục” nhưng vận hành bằng ép buộc, trừng phạt và bạo lực, sự bất mãn trong con không biến mất – nó chỉ bị dồn nén sâu hơn.

Giáo dục không bắt đầu bằng trừng phạt – mà bằng yêu thương

Bài học lớn nhất rút ra từ những vụ việc đau thương vừa qua cho cha mẹ không nằm ở việc: nên chọn trung tâm nào, nên gửi con đi đâu mà nằm ở điều đầu tiên cha mẹ cần làm với chính con mình: Hãy yêu thương con, trước khi muốn sửa con.

Yêu thương không có nghĩa là dung túng. Yêu thương là: nhìn thấy những khiếm khuyết của con bằng ánh mắt cảm thông, không bằng phán xét. Nhận ra rằng con vẫn đang học cách làm người, giống như tất cả chúng ta đã từng. Hãy nhìn vào điểm mạnh – dù là rất nhỏ.

Mỗi đứa trẻ đều có điểm mạnh.
Chỉ là trong lúc căng thẳng, người lớn thường chỉ nhìn thấy lỗi sai.

Hãy thử:

  • Nhìn thấy một nỗ lực nhỏ của con
  • Ghi nhận một thay đổi dù rất chậm
  • Khen ngợi khi con cố gắng, không chỉ khi con đạt kết quả

Khi được tôn trọng và ghi nhận, trẻ sẽ cảm thấy mình có giá trị, tự hào về bản thân, có trách nhiệm hơn với hành vi của mình.

Rất nhiều đứa trẻ từng “ngổ ngược”, từng “cá tính mạnh”, từng làm sai…
đã quay đầu, đã trưởng thành và trở thành người có ích cho xã hội, không phải vì bị trừng phạt, mà vì được tin tưởng và dẫn dắt đúng cách.

Đừng gửi con đi chỉ để “cho xong một vấn đề”

Khi cha mẹ gửi con đi với tâm thế: “Miễn là nó thay đổi" mà không kiểm soát phương pháp giáo dục, cách kỷ luật, quyền được liên lạc của con, môi trường tâm lý mà con phải sống trong đó thì rủi ro không chỉ dành cho con, mà còn cho cả gia đình và xã hội.

Những môi trường: đóng kín, cắt đứt liên lạc, dùng bạo lực trá hình dưới danh nghĩa kỷ luật không tạo ra trẻ em tốt hơn, mà chỉ tạo ra những đứa trẻ tổn thương sâu hơn hoặc những bi kịch không ai muốn đối diện.

Thông điệp tỉnh thức dành cho cha mẹ

Trước khi kết luận con mình bất trị, hãy tự hỏi: con đang cần gì?

Con cần: được lắng nghe, được tôn trọng, được định hướng, được yêu thương đúng cách.

Nếu mỗi ngày, cha mẹ kiên nhẫn thêm một chút, khen ngợi thêm một chút, đồng hành thay vì đối đầu thì chúng ta không cần phải gửi con đi đâu để dạy con trở thành người tử tế.

Những vụ việc đau thương không chỉ để chúng ta phẫn nộ, mà để chúng ta tỉnh thức.

Giáo dục không phải là ép con “vào khuôn” bằng nỗi sợ.
Giáo dục là giúp con nhận ra giá trị của mình, học cách chịu trách nhiệm và lớn lên trong sự tôn trọng. Bởi vì không có nỗi đau nào lớn hơn việc: muốn con thành người, nhưng cuối cùng lại mất con mãi mãi.

Ba mẹ gặp khó khăn trong việc trò chuyện, định hướng, chỉ dạy con?

Khi cần được tư vấn hoặc hướng dẫn cụ thể cho từng trường hợp, ba mẹ đừng ngần ngại liên lạc đến hotline anyLEARN: 0374 900 344 (Zalo).
---
anyLEARN HỌC không giới hạn
Giúp cha mẹ không còn nỗi lo tìm trường!